Con kiến nhỏ
lavantuan | 04 September, 2009 14:22
Mình như con kiến nhỏ
Lầm lũi đi trên đường
Mơ màng trong bụi cỏ
Chợt vướng mấy giọt sương
Ánh ban mai trong vắt
Chim cất giọng hiền từ
Bàn chân mình bám đất
Trong men say phù hư
Mình như con kiến nhỏ
Âm thầm từng bước chân
Mặt đất bao la qúa
Mặt trời lại rất gần
Ru mình trong vạt cỏ
Ru mình trong nắng mai
Mình như con kiến nhỏ
Gánh thiên đường trên vai.
Rằm tháng Giêng Kỷ Sửu-2009
Mùa thu về đã đầy đường…
lavantuan | 03 September, 2009 09:41
Lời ca của một bài hát vang lên trên con đường ta đang đi qua. Giật mình vuốt tóc. Trời mùa thu vời vợi trên đầu, lá mùa thu xào xạc dưới chân và tâm hồn ta mùa thu se se theo từng cơn gió. Mùa thu về đã đầy đường...
Mùa thu nào xa xưa trên con đường sỏi đá, ta đi học về cùng lũ bướm vàng bay? Mùa thu nào trên con đường bên bờ biển xanh, ta khát khao rong ruổi theo từng con sóng? Mùa thu nào ta đứng cuối đường xa mà viết những câu thơ tình níu nuối?... Bước chân mùa thu đã để lại trong lòng những vệt ký ức khó phai mờ, mỗi khi heo may về, ta lại dò dẫm theo từng kỷ niệm. Những kỷ niệm ấy đóng băng vào mùa đông, cỏ hoa che lấp giữa mùa xuân, ào ạt thác lũ mùa hè, chỉ khi mùa thu về mới lãng đãng về theo, nhạt nhòa sương khói.
Mùa thu về đã đầy đường...Lời hát ấy vu vơ theo ta những chặng đường thu cỏ úa. Ta mơ hồ bước lang thang, bồng bềnh, lãng du đến một vùng trầm mặc, thẳm sâu. Quên đi băng giá mùa đông, thác lũ mùa hè, cỏ hoa rạng rỡ mùa xuân. Hương mùa thu cho ta cảm giác dịu dàng, thanh thoát...
Thơ HUỲNH HỮU VÕ
lavantuan | 28 August, 2009 10:20
Gioït buoàn
Toâi ñi giöõa doøng ñôøi
Moät khung trôøi xanh bieác
Gioït buoàn naøo laéng ñoïng
Rôi xuoáng ñaùy hoàn toâi
Laøm sao em bieát ñöôïc
Nhöõng saùng môø hôi söông
Laøm sao em bieát ñöôïc
Giöõa loøng toâi tô vöông
Cöûa nhaø em ñoùng chaët
Kheùp kín moät tình yeâu
Toâi veà qua ngoõ quaïnh
Khuya khuya nieàm coâ lieâu
Mai em veà beán môùi
Soùng nhoû chao loøng thuyeàn
Em tung taêng döôùi naéng
Noùn khoâng buoàn che nghieâng
Ngaøy xöa em laø moäng
Ngaøy xöa em laø thô
Giöõa hoàn toâi coøn ñoïng
Nhöõng gioït buoàn ngaøy xöa.
Ñaø Laït thaùng gieâng hoàng
Neáu nhö trôøi khoâng gioù
Möa seõ veà ñoài thoâng
Neáu nhö em khoâng ñeán
Seõ voâ cuøng meânh moâng
Ñaø Laït chieàu xuoáng thaáp
Boùng ai beân haøng caây
Chaéc noãi buoàn ñöùng naáp
Cho trôøi chieàu ñaày maây
Boãng döng loøng hoang vaéng
Gioù laïnh ñaâu tìm veà
Töø coõi naøo xa thaúm
Ñeå buoàn leân taùi teâ
Gioït söông nhö lay ñoäng
Noõn xanh beân bôø hoà
Boùng em cöù xao ñoäng
Trong tim anh töøng giôø
Neáu nhö em khoâng ñeán
Ñaø Laït thaùng gieâng hoàng
Hoa quyø khoâng coøn nôû
Giöõa voâ cuøng meânh moâng.
Anh thöông maø em ñaâu coù hay
Anh thöông thaät tình, Maø em khoâng bieát
Hoâm nay moät mình, Theøm nghe tieáng guoác
Chieàu naøo treân saân.
Möa treân maët ñöôøng, Bay bay aùo traéng
Döôùi goác phöôïng buoàn, Mình anh ñöùng laëng
Noãi loøng tô vöông.
Thöông em thaät tình, Maø khoâng daùm noùi
Tình yeâu hoïc troø, Nhö laø söông khoùi
Phieâu boàng thanh tao.
Em ñi trong vöôøn, Ñoùa hoàng vöøa thaém
Anh ñöùng beân raøo, Hoàn nhö caùnh böôùm
Ñoùn bình minh em.
Chim hoùt lôøi thöông, Ngoaøi khung cöûa lôùp
Nghe thoaùng ñaâu ñaây, Muøi höông boà keát
Cho loøng baâng khuaâng.
Nhöõng buoåi em veà, Ñöôøng tröa ngaäp naéng
Öôùc mô ban ñaàu, Nhö laø maây traéng
Nhö laø chieâm bao.
Baây giôø laø muøa thu
Ñeâm nay sao buoàn chi laï
Coù phaûi nhöõng gioït möa ñang chìm xuoáng ñaùy hoà ta
Coù phaûi ñeâm qua ta khoâng moäng thaáy em cöôøi
Vì cöûa nhaø em ñoùng chaët luoàng aùnh saùng.
Ñeâm nay ta veà treân con ñöôøng öôùt suõng
Trôøi thì möa nhöng ta thì raùo caïn
Bôûi côn gioù trôû muøa em thaáy ñoù
Xin moät laàn ñöôïc noùi tieáng thöông nhau.
Nhö treân thaùp chuoâng boãng döng coù tieáng ñoäng
Nhöng chaéc gì Chuùa seõ hieän veà
Cuõng nhö con ngöôøi khi xích laïi gaàn nhau
Môùi thaáy roõ ñöôïc ñieàu doái traù.
Ta khoâng daùm qua nhaø em nhöõng tröa
Sôï giaác nguû em noàng haây haây muøi raï môùi
Ta raát sôï nhöõng traùi vuù söõa
Rôùt voâ tình trong giaác mô em.
Nhieàu luùc ta muoán trôû veà queâ cuõ
Gôõ ñi nhaùnh chuøm gôûi treân caây xoaøi
Cho cuoäc soáng haèng ngaøy bôùt ñi yù nghóa taïm bôï
Nhöng thoâi. Moïi ngöôøi ñeàu coù lôùp voû ñeå che.
Khi khoâng coøn bieát laøm gì
Ta vaøo quaùn taùo ngoài ngaém laïi doøng soâng
Doøng soâng vaãn voâ tình chaûy sieát
Cuoán troâi ñi nieàm haïnh phuùc moät ngaøy.
Baây giôø laø muøa thu
Ta moät mình nhö chieác laù thu bay.
Tình yêu mênh mông
lavantuan | 22 August, 2009 14:19
Tặng Thanh
Em lặng lẽ với những điều vô cớ
Còn lại mình như thể niềm riêng
Anh chiêm ngưỡng hình hài thần vệ nữ
Nắm tay mình cầu những điều thiêng liêng
Mình yêu nhau tình không là cơn gió
Nét ngọt bùi cay đắng lặng qua
Mình yêu nhau để nhận mình thêm rõ
Cháy mãi đi điệu nhạc của lòng ta
Lá còn xanh cho đến mùa lá rụng
Cuộc đời là con nước chảy xuôi
Bao ghềnh thác mà lòng không mắc cạn
Em chan hòa anh như biển khơi.
Bốn mùa thơ
lavantuan | 21 August, 2009 05:50
Tặng anh Nguyễn Hiệp

Khi lũ rắn trườn mình qua kẽ đá
Thương chị Hằng quằn gánh nước dòng sông
Thấy đám cá lặn sâu nơi biển lạ
Buồn Ngư Ông lặng lẽ lớp sóng ngầm
Ta đã qua những cánh đồng muối trắng
Thẳm sâu từng giọt mắt triệu vì sao
Bao khu rừng u linh hùng mạnh
Không khí lành như trong chiêm bao
Ta đã qua những ngôi nhà lạnh lẽo
Đá mài gươm rêu phủ sáng bóng người
Cầm cọ vẽ nét lầu cao phố thị
Điệu nhạc vui buồn hong xanh tươi
Ta đã qua suốt bốn mùa nắng gió
Mây mưa nào ẩn giấu hạt phì nhiêu
Cắc cớ tìm khuôn mặt mình trong đá
Sương sớm chưa tan cỏ đã chiều.
1998
Áp thấp
lavantuan | 20 August, 2009 08:36
Cứ mỗi khi thấy bầu trời xuống thấp và những cơn mưa xì sụp suốt ngày, người ta lại bảo nhau: "Áp thấp rồi, biển động, cá lại mắc!".
Quê tôi ở vùng biển nên đã qúa quen thuộc với tiết trời những tháng từ giữa mùa mưa trở đi. Mưa lúc này nhiều hơn, những cơn áp thấp, bão cũng đã di chuyển hướng dần vào nam. Vầng mây xám chì nặng nề trôi về rồi thả xuống từng gầu nước khổng lồ làm tướp táp cả một miền suối sông, cây cỏ.
Nếu như vào đầu mùa mưa, người dân quê tôi mong từng giọt mưa, chắt chiu từng mơ ước về một làn mây bay ngang để tắm mát cỏ cây, thỏa cơn đất khát, thì giờ đây lại e dè khi tiết trời u ám. Trời giờ đã ngả sang thu, và như thế, những cơn áp thấp, những cơn bão lại đến. Người ta lại chép miệng: "Nắng cực đường nắng, mưa cực đường mưa. Chẳng biết khi nào mới hết cực đây!".
Những người dân phố thị thì lo mưa nhiều qúa, nước ngập vô nhà, người dân nông thôn thì lo mùa màng ngập úng, thất bát, người dân vùng núi thì sợ lũ. Và tất cả đều trong tư thế "sống chung với lũ" chứ biết làm sao.
Nói thì nói vậy chứ đâu phải khi nào cũng lo lắng đến chuyện bão lũ, mưa nắng của trời. Và cũng bỏ xa cái mưa nắng của lòng người. Bên tách trà sớm ngày áp thấp, anh em chòm xóm quây quần tán chuyện linh tinh thú vị biết bao. Quê đi những lo toan thường nhật, công chuyện làm ăn, ngồi với nhau chẳng nghĩ đến chuyện mưa nắng, nói theo Kim Thánh Thán thì "há chẳng sướng sao!".
Những cơn áp thấp cứ xoay vần năm này qua năm khác. Người dân quê tôi vẫn thế bao đời, hồn nhiên qua từng làn gió nhặt, thưa.
Nhớ một thời say mê…
lavantuan | 19 August, 2009 05:47
Mỗi khi có bạn bè văn chương thời sinh viên về chơi thăm, đi công tác hay du lịch về Phan Thiết, thể nào họ cũng bảo tôi dẫn ra bờ sông Cà Ty ngồi lai rai hóng mát, chuyện trò, hoặc chí ít cũng đi ngang qua dòng sông, thoảng cơn gió mặn mòi của biển phả vào người, để minh chứng cho những câu thơ xa xăm tôi đã viết trong bài Gió sông Mường: Gió va vào không khí vu vu như tiếng ong chích vào đôi chân thèm lặn lội/Từ thời ta vắt mây qua sông mà đi/Nghiêng ngửa cuộc đời vẫn âm âm câu ca dao/Anh về Phan Thiết đưa đò...Sở dĩ họ thuộc những câu thơ như vậy là xuất phát từ một thời sinh viên sôi nổi, say mê văn chương, tuần gặp nhau vài ba buổi, buổi nào cũng đọc thơ hoặc truyện rồi cùng bình luận về những tác phẩm mới ấy một cách chân tình. Và trong những lần như thế, họ thường bảo tôi đọc Gió sông Mường, một bài thơ về quê hương tôi mới viết và được in báo không lâu sau đó.
Ký ức mùa thu
lavantuan | 18 August, 2009 03:28
Cậu bé đầu trần, chân đất đuổi theo chú bướm vàng trên con đường trải sỏi. Chú bướm cứ trêu ngươi khiến mãi mà cậu không thể chụp được, lúc nó bay là là trước mặt, lúc thì chập chờn bên trái, phía đồng lúa xanh đang rì rào, lúc lại tạt sang phải, nơi có ngọn đồi đỏ au, rồi bất thần bay lên cao, cậu bé ngước mắt nhìn và bắt gặp một khoảng trời xanh trong vắt. Cậu nhận ra mùa thu đang về. (Xem tiếp)
THƠ NGUYỄN HIỆP
lavantuan | 16 August, 2009 15:08
Mang cả chiều đi
Chia tay em sông chiều sương
Rớ vàng mắc võng
Khúc ru mặt trời. Và đêm vọng
Nắng quái bực gầy dáng vóc người di.
Chia tay em bên dòng Cà Ty
Gió! Gió quen
Vị ngất ngây
Đăng đắng
Nồng cả chiều đã nhạt từ lâu
Phan Thiết ơi, ngồi đếm khách qua cầu
Mà cứ ngỡ gió trong lòng thổi mặn.
Em ra đi
Mang cả chiều đi vắng
Chỉ còn dòng sông lững lờ.
Viết ở Mũi Né
Muôn ngực cát dậy thì nối nhau
Căng trái hồn nhiên, căng làn áo mỏng;
Biển trườn lên tỏ tình cùng cát động
Ngực biển phập phồng yêu đến mặn quê hương.
Chạp vàng
Chạp vàng gà lặn vào sao
Sao tan đáy nước
Ta chao đáy người
Chạp vàng ngó tháng hổ ngươi
Ngó năm mai rụng
Người rơi chẳng mùa
Chạp vàng
Chuông giật hồi thưa
Xa xăm đổ thoáng
Giao thừa vội qua
Điếng tê
Ru giấc ú òa
Chẳng hương, chẳng xứ
Ru ta tình gì?!
Tự nghiệm 44
Giọt lá, mới nhìn, im giọt mật
Đến gần hóa nước mắt lung liêng,
Ta chào hỏi em, một mùa xuân nữa
Xuân sinh từ hơi thở muộn phiền
Chúa Thời Gian ngây thơ
Lòng người sao mơ hồ
Cháy thiêu linh hồn lá
Dụi trong bùn giấc mơ.
Chỉ chiếc lá xuân mà quặn mình năm tháng
Chỉ đóa hoa xuân mà mộng hóa thành tình
Hư ảo phía trước
Hư ảo đằng sau
Hư ảo
Dấu được ai đâu tia mắt của nòi tình...run rẩy
Hơn nửa đời thực thực mơ mơ
Chậm chà chậm chạp
Ta mở mắt chào hỏi xuân,
Đứa con sinh ra từ phiền muộn
Hay ta chạy trốn ta, một góc tím tê lòng?!
N.H
Khoảng trắng
lavantuan | 15 August, 2009 19:16
Tôi có anh bạn làm nghề buôn bán kiêm viết văn. Nói về cái sự lanh lẹ trong bán buôn của anh thì tôi không rõ lắm, nhưng về viết lách, tôi dám chắc anh là người viết chậm nhất...trong số những người tôi quen biết. Mấy năm trước, anh có in một tập truyện gom góp từ mấy mươi năm cầm bút, trong đó có một truyện tên là Pháp trường trắng kể về cái sự nhọc của người cầm bút trước trang giấy trắng. Chẳng phải anh kể về cái sự nhọc của một bác suốt ngày rong ruổi theo những chuyến hàng, tối loay hoay với cây bút mà là một anh công chức chữ nghĩa hẳn hoi đánh vật với cái truyện của mình. Tôi đoán rằng, khi than dài thở ngắn với cái pháp trường trắng ấy, anh tự nhủ mình đi thu tiền nợ cho vợ thì tốt hơn.
Nhè nhẹ thở dài
lavantuan | 14 August, 2009 04:30
Có những đêm nỗi bất an về không cơn cớ
Trong cơn mông lung
Đêm vô cùng đàn muỗi hát ca
Bài ca về nỗi bất an của loài người
Bắt đầu từ buổi sớm mai...
Bất an ánh mặt trời từ tầng ô zôn dần mỏng
Bất an bước ra đường trong tiếng gầm rú máy xe
Bất an bữa điểm tâm trước cọng rau siêu mướt
Bất an lời ca đang cất ngoài xa
Bất an...
Bất an...
Bất an...
...........
Có những buổi nhậu lấy nỗi bất an ra làm mồi
Say chủng chiểng
Ngày qua ngày
Những nỗi bất an ùa về không cơn cớ
Trong ta mông lung
Chỉ có tiếng khóc bé con vỗ về sự bình an
Trong tiếng muỗi vo ve hát về nỗi bất an của loài người...
Phan Thiết, 5/1/09
Phan Thiết có anh tôi
lavantuan | 13 August, 2009 04:41
HÖÕU THÆNH
Anh khoâng giöõ cho mình duø chæ laø ngoïn coû
Ñoài thì roäng anh khoâng vuoâng ñaát nhoû
Ñaát vaø trôøi Phan Thieát coù anh toâi
Chính ôû ñaây anh thaáy bieån laàn ñaàu
Qua cöûa haàm
Sau nhöõng ngaøy vöôït doác
Bieån thì roäng caên haàm quaù chaät
Kheõ trôû mình caùt ñoå traéng hai vai.
Trong caên haàm muøi thuoác suùng moà hoâi
Tim anh ñaäp khoâng sao ghìm laïi ñöôïc
Gioù noàng naøn hôi nöôùc
Bieån nhö moät con taøu saép söûa keùo coøi ñi.
Nhöõng ngoâi sao tìm caùch saùng veà ñeâm
Nhöõng ngöôøi lính môû ñöôøng ñi laáy nöôùc
Hoï laùch qua nhöõng caùnh ñoài thaùng chaïp
Trong ñoaøn ngöôøi doø daãm coù anh toâi.
Bieån uøa ra xoaén laáy moïi ngöôøi
Vì yeâu bieån maø hoï thaønh sô hôû
Anh toâi maát sau loaït bom toïa ñoä
Maát chæ coøn caùch nöôùc moät vaøi gang.
Anh ôû ñaây maø em maõi ñi tìm
Em hy voïng ñeå laáy ñaø vöôït doác
Taân Caûnh
Sa Thaày
Ñaéc Peùt
Ñaéc Toâ
Em ñaõ qua nhöõng côn soát anh qua
Em ñaõ gaëp traän möa röøng anh gaëp
Vaãn khoâng ngôø coù moät tröa Phan Thieát
Em moät mình ñöùng khoùc ôû sau xe.
Caùnh röøng coøn kia traän maïc coøn kia
Vaøi böôùc nöõa thì tôùi ñöôøng soá Moät
Vaøi böôùc nöõa
Theá maø
Khoâng theå khaùc
Bieån maøu gì thaêm thaúm luùc anh ñi.
Em chöa hay caùnh ñoài aáy teân gì
Nhöng em bieát ngaøy ngaøy anh vaãn ñöùng
Anh chöa bieát ñaõ tan côn baùo ñoäng
Chöa bieát tin nhaø khoâng nhaän ra em.
Khoâng naèm trong nghóa trang
Anh ôû vôùi ñoài anh xanh vaøo coû
Coû ôû ñaây thaønh nhang khoùi cuûa nhaø mình
Ñoài ôû ñaây cuõng laø con cuûa meï
Lo lieäu trong nhaø doàn xuoáng vai em
Tieáng coøi xe Phan Thieát böôùc vaøo ñeâm
Ñeøn thaønh phoá soi ngöôøi ñi caâu caù
Anh khoâng nguû ngöôøi ñi caâu khoâng nguû
Bieån ñeâm ñeâm troø chuyeän vôùi hai ngöôøi.
Cöù theá töøng ngaøy Phan Thieát coù anh toâi.
1981
Hai bài thơ mới
lavantuan | 12 August, 2009 04:58
Sóng xa
Những con sóng
Lăn qua chân tôi
Bèo bọt
Những cơn gió
Thổi bay tóc tôi
Miên man
Mắt biển
Xoáy vào tôi
Những tia buốt nhói
Em
Vuốt tình tôi
Lưới chiều giăng ngang.
11/8/2009
Chuyến xe chiều - tranh Nguyễn Đức Hòa
Hơi ấm ban mai
Những dấu chân trên mặt đất
Đậm nhạt
Những khuôn mặt qua cuộc đời
Loáng thoáng
Những hình nhân trôi giữa ban ngày
Tiếc nuối những điều đã mất
Những điều không thể làm lại
Mỗi ngày cứ trôi.
Mong ngày gặp nhau chia một nụ cười
Mong ngày đã qua sẽ còn ở lại
Trong nhau hơi ấm ban mai
Mai này về với cỏ cây
Thanh thản nhìn mây bay...
11/8/2009
Đồi cát Mũi Né – Thánh địa của giới nhiếp ảnh
lavantuan | 11 August, 2009 05:00
Đến Phan Thiết - Mũi Né là đến với phong vị đặc trưng của miền biển. Cùng với tắm biển, nghỉ ngơi, thưởng thức các món ăn hải sản...du khách không thể không một lần leo lên đồi cát Mũi Né để chiêm ngưỡng vẻ đẹp kỳ thú mà thiên nhiên ban tặng riêng cho miền đất nhiều gió cát Bình Thuận, mỗi năm có hàng triệu lượt người đặt chân lên đồi cát Mũi Né, điều đó minh chứng về sự đặc sắc của thắng cảnh này. Và đây cũng là địa chỉ sáng tác của rất nhiều nghệ sĩ nhiếp ảnh trong và ngoài nước. (Xem tiếp)
Chùm chuyện vui
lavantuan | 10 August, 2009 05:36
Chẳng nói được gì
Nhà thơ già nói với nhà thơ trẻ:
-Hôm qua tớ mất cả buổi chiều để đọc và viết về tập thơ mới của cậu đấy.
-Cảm ơn anh qúa, thế bài viết của anh dài hay ngắn?
-Tớ viết cô đọng lắm...
-Thế nào ạ? - nhà thơ trẻ hồi hộp.
-À, sau ba tiếng ngồi đọc và một tiếng suy nghĩ, tớ mới viết được bốn chữ: Chẳng nói được gì!
Im cho tớ ngủ
Học viên bàn dưới đập tay lên học viên ngồi trên:
-Này cậu đừng nói chuyện nữa có được không?
-Xin lỗi nhé, làm cậu không nghe được bài giảng của thầy.
-Không, im cho tớ ngủ.
Dạ đai rồi ạ
Hai chân dài nói chuyện với nhau:
-Đại gia bữa trước cặp với em dạo này sao rồi?
-Dạ đai rồi ạ.
Chờ
Phóng viên báo A hỏi phóng viên báo B:
-Cậu đi đâu mà vội vàng thế?
-Vợ cậu vừa nhắn cho tớ: Anh đến gấp, em chờ...
-Này, đừng có đùa kiểu ấy nhé.
-Cô ấy bảo có nhuận bút rồi, cô ấy chờ mình đến tòa soạn lãnh gấp để còn về nấu cơm cho cậu ăn.
Con voi khỏe thật
Chồng trầm trồ với vợ:
-Con voi này khỏe thật đấy.
-Anh nói hay chưa, voi không khỏe thì con gì khỏe nữa.
-Biết thế, nhưng anh vẫn phải thán phục nó.
-Vì sao?
-Lúc nãy, em leo lên ngồi mà anh thấy nó chẳng suy chuyển gì cả. Nó khỏe thật!


Trackbacks (0) | 









